Dường như em vẫn còn yêu

Dường như em vẫn còn yêu

139
0
SHARE

Hôm nay cho em được sống với sự mềm yếu của cảm xúc chính mình một ngày nhé, chỉ một ngày thôi. Và ngày mai em sẽ là em của những ngày không anh một cách đúng nghĩa. Hôm nay, em chọn tự mình đi dạo trên đoạn đường cũ của đôi ta. Bây giờ thì chỉ có mình em với nỗi buồn trống trải. Anh rời xa em mà không nói một lời từ biệt. Chỉ im lặng và rời khỏi cuộc sống của em mà không một lời giải thích.

***
Dường như em rất thành công trong việc che giấu cảm xúc của mình, lừa gạt tất cả mọi người rằng em đã quên được anh, quên hết thảy những gì đã từng tồn tại rất ngọt ngào và ấm áp giữa hai chúng ta. Nhưng mỗi khi đêm trở mình trong khoảng lặng, sự lạnh lẽo cơ hồ muốn nuốt chửng em, giam cầm em trong sự cô đơn thường trực. Những lúc như vậy, sự mềm yếu nơi trái tim em lại có cơ hội để bộc lộ, lại có cơ hội để được mỏng manh trước nỗi nhớ mang tên anh. Nước mắt em rơi, đôi tay chơi vơi không điểm tựa, đêm đen ủ ê những nỗi niềm xưa cũ. Mỗi lần như vậy, em lại muốn đến bên anh, được ôm lấy anh, thủ thỉ bên tai anh những lời yêu thương để anh biết rằng em còn yêu anh nhiều như thế nào.

Khi những cơn gió bấc còn ngấp nghé trước mái hiên, khi những đợt nắng còn dè chừng trước những cơn mưa vội vã, thì những lối mòn xưa cũ chẳng cần ai chỉ dẫn cũng đã tìm về với em một cách êm đềm và lặng lẽ. Có nỗi đau nào mà mang trong mình sự dịu dàng đầy đủ, có nỗi niềm nào bình yên không da diết nhớ nhung. Con người vốn ích kỷ, có những việc làm tổn thương họ, bó chặt họ với những niềm đau không lối thoát, nhưng họ vẫn cứ cố chấp giữ mãi không chịu buông. Điều đó quá ích kỷ không phải sao?

Giới hạn của những sự yêu thương là ở đâu hả anh?

Tổn thương em nhận nhiều đến thế mà sao em vẫn không buông được vậy anh?

 Dường như em vẫn còn yêu

Hôm nay cho em được sống với sự mềm yếu của cảm xúc chính mình một ngày nhé, chỉ một ngày thôi. Và ngày mai em sẽ là em của những ngày không anh một cách đúng nghĩa.

Hôm nay, em chọn tự mình đi dạo trên đoạn đường cũ của đôi ta, nắng nhạt không quá gắt, mà có thể làm rát da thịt em; gió vi vu, nhưng không hất nổi tóc em bay theo. Dường như lúc trước cũng như thế đó anh, cũng vui vẻ và yên bình như thế. Nhưng bây giờ thì chỉ có mình em với nỗi buồn trống trải. Anh rời xa em mà không nói một lời từ biệt. Chỉ im lặng và rời khỏi cuộc sống của em mà không một lời giải thích.

Mùa thu, lá bắt đầu thay màu mới. Cũng giống như cái cách anh thay thế em bằng một người con gái khác. Bóng dáng anh sao quá đổi xa vời, dù là bằng cách nào, em cũng chẳng thể với tới được.

Trời vào đêm lặng lẽ và những mềm yếu vỡ tan. Hôm nay, em phó mặc cảm xúc cho trái tim. Chiếc hộp sắt cũ kỹ nằm gọn gàng trong hộc tủ, bên trong có biết bao nhiêu thứ anh dành tặng em, bên trong đó chất chứa biết bao nhiêu thứ mang tên một vùng kỷ niệm của riêng đôi ta. Lúc này khi những thước phim quá khứ cứ quay chậm và rõ ràng ngay trước mắt, khi dòng chữ quen thuộc còn phảng phất hơi ấm của anh đâu đây, thì trái tim em đã không còn chịu đựng được nữa. Vỡ òa, chan chát, những giọt nước mắt bắt đầu nối đuôi nhau rơi vãi nóng rát cả bàn tay, in hằn lên từng trang giấy ngày xưa. Thì ra em vẫn còn yêu anh tha thiết đến thế, đến cả những giọt nước mắt cũng ấm áp lạ thường, đến cả nỗi đau tồn tại ngay bây giờ cũng ngọt ngào đến vỡ nát con tim.

Sau cơn mưa, trời lại sáng trở lại nhưng sau một mối tình, sự vụn vỡ vẫn còn vẹn nguyên. Yêu một người, đâu nhất thiết là phải ở bên cạnh người đó, đâu phải hạnh phúc cùng nhau mới trọn vẹn một tình yêu vĩnh cửu. Tình yêu đôi khi là những nhớ thương ngày cũ, là đánh đổi yêu thương bằng tuổi thanh xuân nông nổi, bằng sự nhung nhớ phải vỗ về cả một đời an yên.