Đừng bỏ rơi em, có được không?

Đừng bỏ rơi em, có được không?

197
0
SHARE

Anh biết không, em chọn im lặng, chọn cách giả vờ như không có gì xảy ra để anh có thể bên cạnh em như thế. Em rất muốn những quan tâm đó, những gì anh dành cho em xuất phát từ tình yêu anh dành cho em chứ không phải là tình bạn. Em sẽ chờ đến khi anh nói với em điều đó.

***

Anh à, lí do em gặp anh là gì vậy?

Quá khứ có phải đang lặp lại hay không? Rốt cuộc anh bước vào cuộc đời em để làm gì vậy? Em không phải một đứa quá nhút nhát mà không dám thừa nhận tình cảm của mình. Em sợ rằng anh sẽ lại như người ấy mà bỏ rơi em một lần nữa.

Em không hiểu vì sao, những gì em cảm nhận từ anh, từ lời nói đến hành động của anh đều rất giống người cũ. Người đã nói yêu em và cũng là người bạn anh rất thân trên lớp của anh đấy.

Em biết, anh không biết chuyện đã xảy ra giữa em và anh ấy nhưng tại sao lần này anh bước vào cuộc đời em giống như anh ấy vậy. Anh nói anh hiểu em, anh quan tâm em. Anh đã ở bên em, lắng nghe em tâm sự và trải lòng khi em đau lòng. Em biết anh không phải là người thể hiện cảm xúc hay tình cảm ra bên ngoài nhưng đêm hôm đó là lần đầu tiên em nghe anh nói những lời quan tâm em.

Khó khăn trong suốt khoảng thời gian qua khiến em mệt mỏi và bất lực. Em không thể hiểu được vì sao anh lại thay đổi cảm xúc vì em như thế.

Em và bạn anh, người cũ đó cũng từ những người bạn bình thường chúng em trở nên thân hơn và rồi anh ấy nói thích em. Nhưng em đã ngây thơ tin đó là thật anh à. Lần đầu tiên em đã mở lòng mình để đón nhận tình cảm của anh ấy. Tuy không trực tiếp nói ra nhưng em biết anh ấy có thể cảm nhận được tình cảm của em dành cho anh ấy. Và vì thế, em nhận ra sự lạnh nhạt của anh ấy. Những lời quan tâm, những tin nhắn thưa dần và sự làm ngơ trên lớp cũng đủ làm cho em hiểu rằng, lời anh ấy nói không phải là thật. Và giờ đây em với anh ấy chỉ còn là hai người dưng. Chạm mặt nhau trên lớp hằng ngày nhưng có khác gì người xa lạ đâu?

 Đừng bỏ rơi em, có được không? Anh bây giờ cũng thế, anh cũng đang dần trở nên thân thiết với em, những lời quan tâm, những lần nhắc nhở em nghỉ sớm. Ngay cả trên lớp, em cũng cảm nhận được nhũng cái nhìn từ anh. Mỗi lần em nhăn mặt là về anh liền nhắn tin hỏi vì sao. Em hay đau nhưng nếu không phải để ý thì không ai nhận ra nhưng lần nào anh cũng biêt em đau cả. Anh à, tại sao annh lại đến bên em và bây giờ, lại tiến gần hơn một bước nữa. Điều đó khiến em càng sợ hơn, em sợ mất anh, sợ anh như người cũ, thân thiết với em rồi bỏ em lại nơi đây một mình. Em không muốn mất thêm một người nào nữa dù là với tư cách một người em yêu hay là một người bạn. Tất cả với em đều quan trọng, anh cũng thế và anh ấy cũng thế. Tuy anh ấy là người mang cho em những tổn thương nhưng anh ấy đã giúp em mở lòng ra. Thay đổi cách nghĩ và cũng biết thế nào là đón nhận yêu thương. Chính điều đó mới giúp em biết được tình cảm bây giờ em đang dành cho anh.

Em thật sự muốn biết, rốt cuộc anh bước vào đời em như thế làm gì? Tại sao anh không giống như trước đây. Xem em như một người bạn bình thường thôi. Như vậy em không cần phải suy nghĩ, không phải lo lắng gì. Cũng không sợ mất anh như mất người cũ. Em sợ tình yêu rồi anh à? Sợ yêu thương không như em nghĩ, sợ người đến rôi người đi. Còn em thì chỉ đứng một chỗ, mãi chờ và hi vọng. Em không dám nói với anh, trái tim em đã có vị trí dành cho anh.

 Đừng bỏ rơi em, có được không? Anh biết không, em chọn im lặng, chọn cách giả vờ như không có gì xảy ra để anh có thể bên cạnh em như thế. Em rất muốn những quan tâm đó, những gì anh dành cho em xuất phát từ tình yêu anh dành cho em chứ không phải là tình bạn. Em sẽ chờ đến khi anh nói với em điều đó. Trái tim em nó mang quá nhiều vết thương nên anh tha lỗi cho em khi không dám nói sự thật với anh. Nhưng yêu thương thì bao nhiêu cho đủ phải không anh? Và không phải lúc nào nói ra cũng là tốt. Em sợ khi mình nói ra em sẽ không còn anh bên cạnh nữa. Em sợ mình lại cô đơn trong đêm tối như lần trước. Anh nói anh hiểu em mà, vậy hãy tự cảm nhận tình cảm của em có được không và sau đó cho em một câu trả lời thật lòng của anh. Nhưng đừng như bạn anh có được không?

Em đã phải tự mình chấp nhận sự thật mà anh ấy mang đến như em cũng biết mình phải như thế nào. Em với anh không phải người qua đường, không phải cảm xúc thoáng qua, chỉ là em không biết nó có đủ lớn để gọi là yêu hay không mà thôi. Anh nói phải tin anh. Vậy em có nên như vậy không đây? Những quan tâm của anh, lúc hờ hững, lúc mảnh liệt, cứ như vậy em phải làm sao hả anh?

Hạnh phúc mong manh, em đưa tay ra níu lấy. Nhưng chưa một lần bàn tay em đủ chặt để nó ở lại bên em. Em không muốn buông tay nhưng cuối cùng nó vẫn tuột khỏi tầm tay của em. Vậy anh có đủ sức nắm lấy tay em hay không? Hay chỉ là một bàn tay đưa ra kéo em đứng dậy sau vấp ngã và rồi buông nó ra để đi tìm một bàn tay khác hả anh? Em đã cố, cố để bản thân không mở lòng ra. Vì như vậy em mới không bị một trái tim khác làm tổn thương. Nhưng anh càng lại gần em càng không thể làm chủ được mình nữa. Tại sao vậy chứ? Anh à, em rất muốn nói với anh, hãy ở bên em có được không?

(Theo Blogradio.vn)