Có phải trưởng thành vùi lấp những ước mơ?

Có phải trưởng thành vùi lấp những ước mơ?

136
0
SHARE

Mỗi đứa mỗi phương trời, đi theo con đường mà mình đã chọn. Có người vẫn quyết tâm đi theo con đường ban đầu, đi theo những giấc mơ ngày xưa. Có người lại chấp nhận hiện thực, từ bỏ những ước mơ mà lựa chọn con đường khác. Những giấc mơ ấp ủ ngày xưa cứ xa dần xa dần…

***

Những năm tháng cấp ba, chúng ta cứ ngây ngây ngô ngô nghĩ về những ước mơ, hoài bão, cứ cho rằng mọi chuyện sẽ luôn tốt đẹp. Những buổi chiều nắng chói chang, chúng ta tụ tập dưới những bóng cây rồi cứ mênh mang, thẫn thờ hay mơ mộng về những điều lớn lao ở phía xa xăm kia. Sau này mình sẽ làm thế này, mình sẽ trở thành người như thế kia. Đâu ai hay, đây có lẽ đây là thời khắc đẹp nhất và là lần cuối cùng chúng ta được phép mơ mộng.

Kết thúc cấp ba, chúng ta đột ngột trưởng thành, không có sự chuẩn bị trước nào cả. Chúng ta sẽ phải lo nghĩ về tương lai, về hiện thực trước mắt, cũng sẽ không thể mơ mộng được nữa. Mỗi đứa mỗi phương trời, đi theo con đường mà mình đã chọn. Có người vẫn quyết tâm đi theo con đường ban đầu, đi theo những giấc mơ ngày xưa. Có người lại chấp nhận hiện thực, từ bỏ những ước mơ mà lựa chọn con đường khác. Những giấc mơ ấp ủ ngày xưa cứ xa dần xa dần…

 Có phải trưởng thành vùi lấp những ước mơ?
Trên con đường trưởng thành, mỗi chúng ta phải tự mình trải qua những vấp váp, tự mình chịu đựng những nỗi đau, những thất bại. Và dù có lựa chọn con đường nào, ai cũng mong muốn chứng tỏ điều mình làm là đúng. Chúng ta cố gắng, nỗ lực không ngừng chỉ để chứng minh là mình đã lựa chọn đúng. Đâu ai hay biết liệu chúng ta có hạnh phúc không dù ta đúng hay sai. Chúng ta chưa từng nghĩ hãy làm việc này một cách vui vẻ, chỉ mong muốn có thể hoàn thành một cách xuất sắc. Dần dần, chúng ta đã trở thành những người trưởng thành mà năm mười bảy mười tám tuổi chúng ta từng không thích. Những người trưởng thành chỉ làm việc, làm việc để kiếm sống. Những người trưởng thành từng bảo chúng ta hãy hiện thực đi. Chúng ta lớn lên, trở thành những con người không còn biết mơ nữa.

Rồi một ngày, đám bạn ngày xưa tụ tập, rồi thay vì luôn rạng rỡ nói về những ước mơ như ngày xưa, chúng ta lại trở nên hiện thực hơn. Người này bất lực vì đã mơ ước quá viễn vông, người kia hối tiếc vì đã không nghe theo trái tim mình, rồi người khác lại rất vất vả để kiếm sống qua ngày vì cứ mãi đi theo trái tim mình. Mỗi đứa đau những nỗi đau khác nhau, không ai giống nhau. Có giống là tất cả đã thay đổi, không ai còn chút ngây thơ, chút lạc quan của lúc ban đầu. Những giấc mơ lụi tàn, tại sao? Là tại vì sự do dự, sợ hãi của những kẻ mới lớn chập chững để trưởng thành. Hay là tại vì sự hèn nhát của những kẻ trưởng thành không dám thể hiện mình.

Những giấc mơ không còn, cuộc sống chúng ta vẫn cứ tiếp diễn. Rồi như tự ai cũng thấu cũng hiểu, không còn nhắc hoài về những nỗi đau đó. Những người bạn còn trẻ à, xin hãy cứ mơ đi, cứ mơ đi để biết mình thực sự cần gì. Bởi vì những người trưởng thành như chúng ta đã không thể đấu tranh vì nó nữa rồi. Những giấc mơ, hãy biến chúng thành hiện thực mà chúng ta mong muốn. Xin đừng để những giấc mơ lụi tàn…

(Theo Blogradio.vn)