Có những người một khi bỏ lỡ, cả đời này sẽ chẳng...

Có những người một khi bỏ lỡ, cả đời này sẽ chẳng thể nào gặp lại…

815
0
SHARE
Có những người một khi bỏ lỡ, cả đời này sẽ chẳng thể nào gặp lại...

Người nói… những năm tháng sau này điều quan trọng nhất chúng ta cần làm là sống vì bản thân mình. Trách nhiệm, gánh nặng, niềm tin, người thân, tình yêu… một thời tuổi trẻ có lẽ chúng ta đều đã sống vì những chân lý ấy, nhưng đến sau cùng, tuổi trẻ đi qua, chúng ta bất giác nhìn lại, có lẽ giữa vòng xoáy cuộc đời ấy, chúng ta lại vô tình bỏ quên mất chính bản thân mình.

Người nói cuộc đời không phải là một cuộc chạy đua lúc nào cũng cần tình yêu. Khi trái tim một người đã bị tổn thương đến một mức độ nào đó, điều chúng ta cần làm là dành thời gian cho chính bản thân mình, yêu lấy chính bản thân mình, và tìm lấy mục đích của cuộc đời mình. Một người nào đó bước tới có thể làm dịu vết thương trong tim mình, nhưng đến sau cùng, những tình yêu vội vã rồi cũng ra đi vội vã thế thôi.

Người nói… ở những năm tháng đen tối nhất của cuộc đời mình đã có một người xuất hiện và vượt qua cùng, thì sau này họ có ra đi, chúng ta cũng nào còn gì để oán trách? Trên đời này sẽ luôn có những người như vậy, bước vào cuộc đời ta mục đích chỉ là dìu dắt, chia sẻ, nhưng lại không phải là người có thể cùng ta đi đến cuối đời. Ít nhất ở những năm tháng ấy tình yêu của họ đã từng chân thật… vậy thì còn gì để oán trách đây?

Có những người một khi bỏ lỡ, cả đời này sẽ chẳng thể nào gặp lại...

Từng ấy năm qua đi, chúng ta chưa từng một lần gặp lại. Cuộc sống này vốn không như chuyện cổ tích, người để lỡ nhau năm tháng qua đi còn tìm lại được. Cuộc đời này là hiện thực khắc nghiệt, có những người để lỡ nhau rồi, đời này cũng chẳng thể nào gặp lại nhau nữa…

Đã từng nghĩ năm tháng sẽ làm cho mọi thứ thay mờ…và sự thực thì cũng đã phai mờ. Giọng nói, nụ cười, mùi hương…đều trở thành những gì mờ ảo. Nhưng nỗi nhớ, sự tiếc nuối, xót xa…lần nào nghĩ đến cũng vẫn nguyên vẹn như lúc ban đầu. Có lẽ chúng ta học được cách sống thiếu đi nhau, chôn chặt những năm tháng xưa cũ trong đáy lòng, và rồi cứ thế….yên lặng đi qua hết một kiếp người.

Từng ấy năm đủ để cho chúng ta hiểu, thời gian vốn là thứ không chờ đợi ai bao giờ. Tình yêu cũng thế, tưởng chừng khi chúng ta trưởng thành rồi, thành đạt rồi, ổn định rồi có thể tìm lại được. Nhưng đâu hay, trở về chốn cũ thì người xưa cũng đã bước đi rất xa. Ai chờ đợi ai đây? Giữa cuộc đời này, chúng ta lấy quyền gì bắt một người chờ đợi một người? Sau cùng thì chúng ta đều phải sống, vì bản thân mình.

Có những người một khi bỏ lỡ, cả đời này sẽ chẳng thể nào gặp lại...

Có lẽ đến khi gặp lại được, thì cũng đã là một đời lỡ làng. Còn lại gì? Có lẽ sau cùng thì chúng ta vẫn cần một kết thúc, mà chỉ đến khi gặp lại chúng ta mới hiểu, rằng người mà mình từng yêu thuộc về quá khứ. Trong cuộc đời vốn dĩ vẫn luôn khiến chúng ta phải thay đổi này, năm tháng nào đó khiến chúng ta chợt nhận ra, mình yêu, vốn là người của năm tháng trước kia, giây phút đó, thời điểm đó…còn hiện tại, đã sớm không phải là của nhau nữa rồi.

Cuộc đời đến sau cùng cũng là một hành trình với những điểm dừng và bước ngoặt. Thất vọng, hay là phản bội, suy cho cùng cũng là một bài học. Mà chúng ta trưởng thành… suy cho cùng cũng là do những nỗi đau.

Nhưng mà chúng ta có cố chấp, chỉ đến khi gặp lại, chúng ta mới hiểu…!!!

(Theo Radiome.vn)