Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

217
0
SHARE

Cho đến bây giờ, anh vẫn không hiểu sao chúng mình chia tay nhau. Chẳng phải tại anh cũng chẳng phải tại em. Anh vẫn yêu em nhiều thế, em cũng đã rất khó khăn mới xóa nhòa hình bóng anh. Có lẽ tại duyên nợ chúng mình chưa đủ.

***

Anh đã nghe ai đó nói rằng:

“Cái gì đã qua đi thì không bao giờ trở lại, cái gì còn đang ở lại thì chẳng bao giờ qua đi”.

Thời gian tưởng như có thể xóa nhòa đi mọi kỷ niệm, xóa nhòa đi mọi ký ức của con người. Nhưng kỷ niệm ấy đã ở trong tim, đã trở thành một phần máu thịt thì thời gian có lẽ cũng đành phải bất lực mà thôi.

Đã rất nhiều năm rồi em nhỉ, nhưng anh có cảm giác hình như mới ngày hôm qua thì phải. Hình ảnh ấy, ánh mắt ấy, nụ cười ấy, những câu nói ấy và những kỷ niệm vẫn sống, vẫn sáng mãi trong anh. Anh chẳng hề cố níu kéo, anh cũng chẳng phải là người sống bằng hoài niệm, nhưng vùng ký ức ấy bản thân nó tự có sức sống mãnh liệt, sức sống đó đôi lúc còn mạnh hơn lý trí của anh nữa.

Anh chợt nhớ đến một bài thơ đã theo anh bấy lâu nay:

Có thể vợ mình xưa cũng có một người yêu

(Người ấy gọi vợ mình là người yêu cũ)

Cũng như mình thôi, mình ngày xưa cũng thế

Yêu một cô, giờ cô ấy đã lấy chồng

Mà có trách chi những phút xao lòng

Ai cũng có một thời để yêu và một thời để nhớ

Ai cũng có những phút giây ngoài chồng ngoài vợ

Đừng có trách chi những phút xao lòng

Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Cho đến bây giờ, anh vẫn không hiểu sao chúng mình chia tay nhau. Chẳng phải tại anh cũng chẳng phải tại em. Anh vẫn yêu em nhiều thế, em cũng đã rất khó khăn mới xóa nhòa hình bóng anh. Có lẽ tại duyên nợ chúng mình chưa đủ.

Anh còn nhớ đêm giao thừa năm đó, sau khi chúng mình nói lời chia tay, em đã khóc rất nhiều. Anh muốn xua đi nỗi buồn, xua đi một mất mát quá lớn mà trước đây chưa bao giờ anh hình dung nổi. Anh nuốt nước mắt vào trong và khập khiễng bước đi tiếp trên con đường đời với vết thương lòng không bao giờ được lành lại.

Anh đã gặp và thử yêu một vài người, nhưng chẳng thể yêu được nữa. Gặp ai cũng cứ thấy nhàn nhạt vô vị. Lúc đó anh cũng rất bối rối, không biết là mình phải sống tiếp ra sao nữa. Cho đến khi anh gặp vợ của anh bây giờ, tuy không nhiều mơ mộng, không có sự bồi hồi xao xuyến như khi yêu em, nhưng ở người con gái ấy có sự hy sinh, sự chờ đợi và dành cho anh trọn vẹn tình cảm, tình yêu đầu của người con gái. Anh thấy mình quá quá ích kỷ, quá nhỏ nhen. Anh vẫn cứ hoài niệm về những cái đã qua, cứ mải chạy theo cảm giác của bản thân như đứa trẻ ham chơi mà không biết rằng cây xanh đang thầm lặng tạo ra bóng mát đó.

Chỉ là chúng ta chưa đủ duyên nợ

Em! Anh vẫn nhớ câu nói của em trong một lần sau chia tay: “Anh và em đã có cuộc sống riêng. Anh và em đừng nên làm gì để ảnh hưởng đến nhau”. Sau câu nói đó, anh biết mình đã mất em thực sự. Tuy rất buồn, nhưng anh cũng được an ủi phần nào vì thấy em đã mạnh mẽ hơn, đã sống hiện thực hơn và cũng đã bắt đầu hạnh phúc mới. Cũng kể từ đó, anh cố tình quên đi mọi thứ để tiếp tục cuộc sống không em.

Anh dành hết tâm sức cho việc học hành và sau này là dành cho gia đình nhỏ với những tiếng cười trẻ thơ. Nhưng từ sâu thẳm trong anh, những hình ảnh em và những nỗi nhớ em đôi lúc lại ùa về. Có lúc nhẹ nhàng thoáng qua như cơn mưa đầu hạ, có lúc lại cồn cào da diết quay quắt lòng người.

Anh đã tìm được nick của em, anh lục tung lên để tìm hiểu xem cuộc sống của em thế nào. Chẳng có nhiều thông tin, nhưng anh cảm giác hình như em đã gặp rất nhiều sóng gió trong cuộc sống thì phải. Anh biết mình chẳng có thể làm được gì giúp em cả, nhưng anh luôn dõi theo em để tìm thấy nụ cười trên môi em.

Anh sẵn sàng chia sẻ mọi nỗi buồn của em để nỗi buồn ấy phần nào được vơi đi. Anh muốn nói một câu cám ơn em đã cho anh một lần được sống hết mình, yêu hết mình. Hãy bằng lòng với cuộc sống và cười thật nhiều em nhé. Anh vẫn lặng lẽ bước theo em.

(Nguồn: Blogradio.vn)